Thứ Năm, 11 tháng 11, 2010

SỨC MẠNH CỦA MỘT NỤ CƯỜI

Cô gái cười với một người xa lạ rầu rĩ,
nụ cười làm cho anh ta cảm thấy phấn chấn hơn.
Anh nhớ đến sự tử tế của một người bạn cũ
và viết cho người ấy một lá thư cảm ơn.

Người bạn này vui sướng vì nhận được thư của người bạn cũ
lâu ngày không gặp đến nỗi,
sau bữa trưa anh "boa" một món tiền lớn cho chị hầu bàn.

Chị hầu bàn ngạc nhiên vì món tiền boa quá lớn,
đã quyết định mang tất cả đi mua xổ số. Và trúng số.
Ngày hôm sau chị đi nhận giải và cho một người ăn mày trên phố một ít tiền lẻ.
Người ăn mày rất biết ơn vì đã hai ngày nay anh ta chẳng được ăn gì.
Sau bữa tối anh ta trở về căn phòng tối tăm của mình.

Trên đường về, anh ta thấy một chú chó con đang rét run cầm cập,
anh mang nó về để sưởi ấm cho nó.
Chú chó rất vui mừng vì được cứu khỏi cơn bão tuyết sắp đến gần.
Ðêm ấy, trong khi mọi người đang ngủ say thì ngôi nhà bốc cháy,
chú chó con sủa thống thiết.

Chú sủa cho đến khi đánh thức tất cả mọi người trong nhà dậy
và cứu tất cả mọi người thoát chết.
Một trong những chú bé được cứu thoát đêm ấy sau này trở thành bác sĩ tìm ra một loại vắc-xin chữa khỏi một căn bệnh vô cùng nguy hiểm cho loài người.

Tất cả là nhờ vào một nụ cười.

MỘT NỤ CƯỜI CHỈ MỘT VÀI GIÂY NHƯNG BỪNG SÁNG CẢ CUỘC ĐỜI CỦA NHỮNG NGƯỜI NHÌN THẤY NÓ... VÌ VẬY BẠN ĐỪNG TIẾT KIỆM NỤ CƯỜI NHÉ, BẠN SẼ THẤY SỰ KỲ DIỆU
hadao1987.blogspot.com/

Thứ Ba, 9 tháng 11, 2010

Qùa Tặng Cuộc Sống

Khi người khác đặt câu hỏi: "Nếu có ai đó nói xấu bạn, bạn có để ý không?"
thì bạn sẽ có 2 cách trả lời.

Nếu bạn nói: "Tôi không quan tâm người khác nghĩ gì!"
thì thực ra bạn đang nói rằng
"Tôi không quan tâm đến người khác nhìn nhận
và đánh giá tôi ra sao và vẫn ôm khư khư cái cách sống ích kỷ của riêng mình."

Một người biết suy nghĩ sẽ điềm đạm trả lời:
"Tôi sẽ xem người khác nói gì về mình,
nếu người ta đánh giá đúng rằng tôi có thói xấu đó, tôi sẽ sửa chữa!
Nếu thấy vô lý, tôi sẽ không quan tâm!"

Bạn biết đấy, không có lửa làm sao có khói.
Đa phần chúng ta hay cố chấp
và luôn nghĩ bản thân mình là đúng
nên không cần quan tâm đến người khác nghĩ gì,
cứ sống hăng hái cho riêng mình,

đạt được cái cụ thể cho riêng mình. Bạn nên nhớ,
sống trong xã hội này không phải chỉ có một mình bạn
và bạn không phải lả "cái rốn của vũ trụ "
nên bạn cần phải dung hòa với mọi người hơn.

Hãy luôn tự hỏi bản thân "Ta trong mắt ai thế nào"
nếu bạn không muốn nảy sinh những điều dị hợm khó coi.
Ngồi trong quán ăn đông người thì co chân lên ghế,

đi ngoài đường khạc nhổ trúng cả vào người đi phía sau,
ngồi học mở nhạc thật lớn để nổi bật,
chen lấn xô đẩy trong lúc mua vé xem ca nhạc..
và còn nhiều phong cách sống khiến bạn lập dị hơn nữa.

Một người bạn Mỹ sẽ rất băn khoăn
sao bạn lại có thể vứt lon nước vừa uống xuống nắp cống nước thải.
Bạn trai người Úc sẽ nhìn bạn bằng một con mắt khác
khi bạn ăn uống thật tự nhiên và vô tư,

đến nỗi tiếng chóp chép phát ra từ miệng vang khắp cả phòng ăn.
Và khi đi chợ cùng người bạn Nhật họ sẽ nhạc nhiên
khi chúng ta dùng quá nhiều túi nilon đựng.
Đó không phải là vì kinh tế khác nhau,
mà vì văn hoá và cách ứng xử đã không giống nhau.

Có những lúc bạn nên lắng nghe
những lời góp ý hoặc cả những
lời nói xấu sau lưng mình
để bạn biết sống có người khác nữa,
sống cho người khác nữa,

và sống tôn trọng người khác nữa.
Trong thời kỳ hội nhập kinh tế quốc tế,
chúng ta phải thực hiện điều đó khẩn trương hơn nữa,
để môi trường sinh thái dễ chịu, hài hòa, văn minh và thân thiện.

Bạn là một cá nhân nhưng
không thể tồn tài ngoài sự vận động phát triển của xã hội.
Bạn có ảnh hưởng và bị ảnh hưởng từ người khác.
Bạn không tồn tại độc lập.
Bạn sống có người khác.

Bạn không thể mong muốn và làm mọi thứ vì cá nhân bạn,
như thế là ích kỷ.
Vì bạn biết yêu thương và được yêu thương,
nên bạn phải sống cho người khác.

Bạn có phong cách, tính cách riêng,
bướng bỉnh, ngô nghê, quậy phá...
Nhưng bạn không thể thể hiện tự nhiên quá
phong cách sống của mình trước mặt người khác.
Bạn không thể muốn làm gì thì làm vì ý thích của mình,
như thế đôi khi bạn đã sống không tôn trọng người khác.

Đã đến lúc bạn phải trả lời câu hỏi
"Tôi trong mắt người khác là như thế nào?".
Hành trình trở thành một công dân tốt
trong mắt người khác bao giờ
cũng là mục đích hấp dẫn trong niềm kiêu hãnh con người.

Thứ Hai, 8 tháng 11, 2010

Một Câu Chuyện Tình Yêu

Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn...
Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.

Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.
Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà ngưới yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.

Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.
Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào. Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

Chàng trai bật khóc.

Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.

Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.